NGƯỜI LÃNH ĐẠO CỦA NHÂN DÂN
NGƯỜI LÃNH ĐẠO CỦA NHÂN DÂN.
Những năm tháng
trên giảng đường, chàng sinh viên Nguyễn Phú Trọng luôn có kết quả học tập xuất
sắc và hết lòng với mọi người, có hôm thức thâu đêm, chong đèn dầu chép bài hộ
bạn, sáng ra, hai lỗ mũi đen sì muội đèn.
Khi công tác ở
Tạp chí Cộng sản, được mời về Trường đại học Tổng hợp Hà Nội nói chuyện, đồng
chí đã nói với giảng viên đến mời "cậu đừng câu nệ, cứ lấy xe đạp đến đón
mình là được". Trong lần Trường Nguyễn Gia Thiều tổ chức mừng thọ thầy
hiệu trưởng cũ, đồng chí khi ấy là Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội
vẫn đi xe máy để đến trường với tình cảm chân thành của một học trò cũ đối với
nhà trường, với thầy cô.
Sau này, là Chủ
tịch Quốc hội, một dịp hội cựu sinh viên Khoa Ngữ văn trở lại thăm nơi trường
sơ tán trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, cứu nước ở huyện Ðại Từ, Thái
Nguyên, đồng chí vẫn đi xe chung cùng các bạn học cũ và tự mình bỏ tiền mua
chiếc ti-vi tặng địa phương, nhưng lại nói đó là quà của lớp!
Là Tổng Bí thư
của Ðảng, nhưng khi đến với thầy giáo, bạn bè cũ, đồng chí vẫn khiêm nhường
"xin cho em, cho tôi được để mọi chức tước ngoài căn phòng này. Em đến đây
mãi mãi là học trò của các thầy, các cô ngày nào. Tôi đến đây mãi mãi là bạn
học cùng lớp của các bạn". Ở cương vị lãnh đạo cao nhất của Ðảng, Nhà
nước, bận trăm công, nghìn việc, nhưng khi Tết đến Xuân về, đồng chí vẫn dành
thời gian viết thư tay chúc sức khỏe cô giáo dạy mình thời niên thiếu.
- Thiện Tâm
-
Nhận xét
Đăng nhận xét