Vi phạm quy tắc đạo đức nghề nghiệp báo chí - biểu hiện của suy thoái, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”
Đạo đức nghề nghiệp được khẳng định là
một trong những phẩm chất có tính chất nền tảng của hoạt động báo chí. Để phát
triển lành mạnh, tạo dựng uy tín trong xã hội và bạn đọc, mọi nền báo chí luôn
coi trọng, đề cao đạo đức nghề nghiệp của người làm báo.
Báo chí có vai trò rất quan trọng trong đời sống xã hội. Do đó,
đạo đức nghề nghiệp báo chí cũng cần được đề cao và được khẳng định là một
trong những phẩm chất có tính chất nền tảng của hoạt động báo chí. Thậm chí
trong nhiều trường hợp, đạo đức nghề nghiệp còn được nhấn mạnh hơn nghiệp vụ
báo chí. Bởi người làm báo có thể học tập, rèn luyện, đúc rút kinh nghiệm về
nghiệp vụ, nhưng đạo đức nghề nghiệp là yếu tố thuộc giá trị của con người, mà
nổi lên là tinh thần trách nhiệm, thái độ trung thực, khách quan, nghiêm túc
đối với mọi thông tin và trong công việc. Vì thế, để phát triển lành mạnh, tạo
dựng uy tín trong xã hội và bạn đọc, mọi nền báo chí luôn coi trọng, đề cao đạo
đức nghề nghiệp của người làm báo.
Ở Việt Nam, đạo đức nghề nghiệp của người làm báo đã được quy định
trong Luật Báo chí năm 2016 gắn liền với vai trò của Hội Nhà báo Việt Nam. Tại
điểm b, khoản 2, Điều 8 Luật Báo chí quy định: Hội Nhà báo Việt Nam “Ban hành
và tổ chức thực hiện quy định về đạo đức nghề nghiệp của người làm báo”. Tháng
12-2016, Hội Nhà báo Việt Nam đã ban hành
“10 điều quy định đạo đức nghề nghiệp của người làm báo Việt Nam”. Đây là các chuẩn mực rất cụ thể và thiết thực nhằm xác định
trách nhiệm đạo đức người làm báo trong hoạt động nghề nghiệp. Quy định này
không chỉ khẳng định đạo đức nghề nghiệp là yếu tố hết sức quan trọng đối với
mỗi người làm báo, tạo ra hành lang pháp lý đối với người làm báo trong quá
trình tác nghiệp mà còn khẳng định yếu tố đạo đức nghề nghiệp trong hoạt động
báo chí của mọi hội viên Hội Nhà báo Việt Nam, không phân biệt giữa người làm
báo có Thẻ Nhà báo, hay người làm báo không có Thẻ Nhà báo.
Trong quá trình phát triển, báo chí Việt Nam đã góp phần vào sự
phát triển đất nước và đời sống xã hội. Báo chí trung thành tuyệt đối với hệ
thống chính trị do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo và lợi ích của nhân dân, dân
tộc. Báo chí đã thực sự là cơ quan ngôn luận của Đảng, chính quyền và tiếng nói
của nhân dân. Qua báo chí nhiều tấm gương tốt được biểu dương, nhiều vụ việc
tiêu cực được phơi bày, nhiều vấn đề bức xúc được cơ qua chức năng tiếp nhận và
giải quyết. Đồng thời, báo chí đã tuyên truyền, quảng bá, giải thích, vận động,
cổ vũ và biểu dương những cá nhân và tổ chức thực hiện tốt quan điểm, đường lối
của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, chống lại những quan điểm, hành
động sai trái, tiêu cực hoặc chống đối Đảng và hệ thống chính trị.
Bên cạnh những thành tựu, ưu
điểm, hoạt động báo chí vẫn còn một số hạn chế, sai phạm với biểu hiện, hình
thức khác nhau. Đó là các biểu hiện sau:
1) Thông tin sai sự thật hoặc
thông tin méo mó (sai một phần); 2) Không quan tâm đến hậu quả của thông tin;
3) Ứng xử nhẫn tâm; 4) Đưa thông tin không khách quan vì mục đích vụ lợi hay vì
năng lực chuyên môn kém; 5) Thương mại hóa báo chí; 6) Khủng hoảng đạo đức báo
chí.
Thực tế cho thấy những biểu hiện vi phạm đạo đức nghề nghiệp, suy
thoái trên được thể hiện qua một số hành vi sau:
Một là, lạm
quyền, sự tùy tiện và vô trách nhiệm trong cung cấp thông tin và đưa tin.
Đáng chú ý, các sai phạm chủ yếu là thông tin sai sự thật. Đây mới
chỉ là một số sự việc tiêu biểu cho tình trạng đăng tải thông tin sai sự thật
trên báo chí. Ngoài ra còn phải kể đến hiện tượng một số báo, trang tin điện tử
đăng thông tin giật gân, câu khách, không đúng sự thật qua cách rút tít theo
lối “treo đầu dê bán thịt chó” hoặc mô tả những vấn đề nhạy cảm quá chi tiết mà
không tính đến hậu quả và sự vô cảm, nhẫn tâm... Thậm chí, một số bài báo còn
cố tình đăng tải thông tin mê tín dị đoan, lẫn lộn hư thực gây hoang mang cho
người đọc, tạo hiệu ứng không tốt trong dư luận xã hội.
Hai là, lạm
dụng, lợi dụng chức vụ, quyền hạn khi hoạt động báo chí, như một số nhà báo cố
tình vi phạm tính chân thực, khách quan để thực hiện hành vi trục lợi. Trên
thực tế, không ít nhà báo lợi dụng quyền hạn để làm những việc trái pháp luật.
Đó là những hành vi lợi dụng danh nhà báo để tống tiền các doanh nghiệp, đe dọa
các cá nhân có vị trí công tác có những việc làm không minh bạch, hay có hành
vi lừa đảo người dân và các tổ chức… hoặc viết bài tâng bốc, quảng cáo không
đúng sự thật… gây dư luận không tốt, bị kẻ xấu lợi dụng để xuyên tạc, thậm chí
có những nhà báo phải truy cứu trách nhiệm hình sự. Việc lợi dụng nhà báo hoặc
giả danh làm nhà báo để trục lợi không phải là hiếm, hầu như năm nào cũng có
một vài vụ.
Ba là, báo chí
thông tin sai sự thật quá nhiều, thậm chí bịa đặt, suy diễn, gây bức xúc xã
hội. Hiện tượng này đã được phê phán, nhắc nhở, nhưng hiệu lực không cao,
những sai phạm vẫn tiếp diễn. Sự xói mòn của đạo đức nghề nghiệp báo chí và suy
thoái của người làm báo đi liền với quá trình thương mại hóa, đã, đang diễn ra.
Áp lực lợi nhuận kinh doanh, thời gian hoàn thành công việc đặt một bộ phận
không nhỏ vào tình thế sẵn sàng vi phạm các nguyên tắc đạo đức để kịp thời tạo
ra những ấn phẩm truyền thông có thể tiêu thụ nhanh với giá rẻ. Hệ quả tất yếu
của quá trình này là sự xuất hiện tràn lan các thông tin mang nặng tính giải
trí, nội dung nghèo nàn, “câu khách” mà lỗi phổ biến là lấy thông tin từ mạng
xã hội nhưng không kiểm chứng.
Trong thời đại truyền thông kỹ thuật số, phương tiện để lan truyền
những thông tin sai lệch rất nhanh, mạnh mẽ, gây tác động tiêu cực đến tâm lý
xã hội, làm cho người dân tiếp cận thông tin không chuẩn mực, bị phân tâm,
hoang mang hay hiểu sai về chủ trương, quan điểm, đường lối của Đảng và chính
sách, pháp luật của Nhà nước. Điều đáng lưu tâm là có một số nhà báo đương chức
hay có chức vụ trong một số tờ báo, tạp chí nhưng đã nghỉ hưu đã suy thoái, “tự
diễn biến”, “tự chuyển hóa” nên có những bài viết, cuốn sách xuyên tạc lịch sử,
nói xấu lãnh tụ, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng… Những vi phạm trong hoạt
động báo chí của các cơ quan quản lý và của các phóng viên đã để lại nhiều hậu
quả đối với sự phát triển của xã hội trên các lĩnh vực, thiệt hại về kinh tế,
niềm tin đối với người tiêu dùng, ảnh hưởng đến văn hóa, đạo đức…
Bốn là, thực tế cho thấy, sai phạm của một cá
nhân người làm báo đều liên đới đến cơ quan báo chí mà trực tiếp là những người
chịu trách nhiệm quản lý, điều hành tờ báo đó. Khi xử lý một sai phạm trên báo
chí, người chịu trách nhiệm trực tiếp, đầu tiên trước pháp luật, trước xã hội
là người đứng đầu, quản lý đơn vị báo chí; sau đó là những người liên quan,
người trực tiếp gây ra sai phạm. Vì vậy, xây dựng đạo đức nghề nghiệp báo chí
và phòng, chống, ngăn chặn, đẩy lùi suy thoái, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”
trong hoạt động báo chí là xây dựng đạo đức, cách hành nghề trong cả dây chuyền
hoạt động báo chí để đảm bảo từ khâu đầu đến khâu cuối luôn đúng tôn chỉ, mục
đích. Nếu lãnh đạo cơ quan chủ quản báo chí nêu cao trách nhiệm trong tổ chức,
quản lý để bảo đảm tờ báo, trang tin hoạt động đúng tôn chỉ, mục đích và chịu
trách nhiệm trước sai phạm, thì mỗi người làm báo cũng cần xác định rõ trách
nhiệm của mình. Hiệu quả của công việc và uy tín của mỗi người làm báo luôn
luôn phụ thuộc vào sự kết hợp hài hòa giữa trình độ nghề nghiệp, đạo đức nghề
nghiệp, sự say mê nghề nghiệp và khả năng thâm nhập cuộc sống.
Thiết nghĩ rằng, dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự
quản lý của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam, sự vào cuộc của hệ
thống chính trị và sự đóng góp của các hiệp hội ngành nghề, đạo đức nói chung,
đạo đức nghề nghiệp nói riêng sẽ luôn được quan tâm, góp phần ngăn chặn, đẩy
lùi sự suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự
diễn biến”, “tự chuyển hóa” và xây dựng nền báo chí cách mạng theo đúng tôn
chỉ, mục đích đã đề ra./.
Nhận xét
Đăng nhận xét