“NHỎ BÉ NHÀ GIÀN - HIÊN NGANG NƯỚC VIỆT”
![]() |
Tất nhiên là vất vả! Chúng mày rất vất vả! Tao biết! Nhưng khổ nỗi đây
lại là Tổ quốc, là đất đai hương hỏa của ông cha, dù chỉ có đá sỏi gió cát
thế này ta cũng phải canh giữ, một tấc không đi, một li không rời, dẫu có
phải đổi bằng xương máu...
- Vâng, con hiểu! Con hiểu, bố ạ!...”.
Ngay đến cả Trung Quốc, một quốc gia với tiềm lực mạnh hơn, kinh tế mạnh
hơn, khoa học kỹ thuật nhỉnh hơn, cũng không thể tin được rằng Việt Nam dám
làm, dám thực hiện một dự án đầy tính mạo hiểm như vậy giữa lúc bộn bề khó
khăn.
|
|
|
|
Một số quốc gia ở Đông Nam Á cũng từng nghĩ vậy, người
Việt chắc chắn không làm được, không thể được. Vì lúc ấy Việt Nam đang là quốc
gia hạ cấp ở một khu vực vũng trũng của thế giới. Để triển khai các cụm nhà
giàn như vậy là một điều phi lý và chưa từng có tiền lệ trên thế giới. Họ nghĩ
rằng Việt Nam đang lãng phí lớn cho một dự án đầy mạo hiểm và không khả thi.
Và rồi Việt Nam đã chứng minh những điều ngược lại. Những
công trình nhà giàn nhỏ bé mọc hiên ngang giữa Biển Đông đầy bao la, bốn bề đều
là biển cả. Màu xanh của biển và của mây trời, màu xanh của áo lính.
Trong những năm cuối thập niên 80, kinh tế nước ta còn nghèo nàn, bị cấm
vận, khối Đông Âu và Liên Xô gặp khó khăn, tình hình biên giới rất căng thẳng.
Nhưng những nhà giàn như thế này, mọc lên giữa biển khơi, đã chứng tỏ rằng: Thứ
gì đã thuộc về chủ quyền dân tộc, dù phải đánh đổi tất cả cũng vẫn phải giữ
vững.
"Thực sự rất khủng khủng khiếp. Mình từng được nghe
kể các chiến sĩ ngoài nhà giàn khi bão đến phải tự lấy dây thừng hoặc tương tự
để buộc mình cố định vào vị trí nào đó để tránh bão cuốn phăng đi. Không ít
chiến sĩ đã hi sinh. Ở trong đất liền thực sự thấy biết ơn các anh".
Chúng ta đã từng có những sự hi sinh ở đây, đại đa phần
chúng ta không hiểu rõ được những khó khăn mà người lính gặp phải. Người ta
nói: hi sinh giữa thời bình là như vậy. Ngay đến cả hiện tại, ở ngoài đảo xa,
vẫn có những chiến sĩ im lặng về với đất mẹ. Đặt ra một câu hỏi rằng: Tại sao
họ phải làm thế?
Dĩ nhiên là không phải là "nghĩa vụ thuế" của
mấy bạn đóng được vài đồng VAT hay phí môi trường. Đừng đem sinh mạng của các
chiến sĩ ra tính toán thiệt hơn.
"Tất nhiên là vất vả! Chúng mày rất vất vả! Tao biết! Nhưng khổ nỗi
đây lại là Tổ quốc, là đất đai hương hỏa của ông cha, dù chỉ có đá sỏi gió cát
thế này ta cũng phải canh giữ, một tấc không đi, một li không rời, dẫu có phải
đổi bằng xương máu…" - Đô đốc Giáp Văn Cương
Trên
mỗi nhà giàn, đều có lá cờ đỏ hiên ngang, dòng chữ "CHXHCN Việt Nam"
và những ánh đèn chiếu rọi.. Giữa biển khơi, mỗi người ngư dân khi nhìn thấy
dấu hiệu này, họ hiểu rằng biển cả là nhà, để những người trong đất liền có thể
thấy rõ chủ quyền dân tộc giữa biển khơi được gìn giữ như thế nào. Lá cờ tuy
nhỏ, dòng chữ cũng không lớn, thân người thì bé xíu.
Nhưng
Tổ Quốc Việt Nam này, to lớn lắm và vững chãi lắm./.

Nhận xét
Đăng nhận xét