CẢNH GIÁC VỚI NHỮNG CHIÊU TRÒ HIỆN THỰC HÓA YÊU SÁCH “ĐƯỜNG LƯỠI BÒ”
![]() |
Bất chấp phản ứng dữ
dội của cộng đồng quốc tế, Trung Quốc vẫn thúc đẩy bằng được yêu sách 'đường
9 đoạn' để tham vọng độc chiếm Biển Đông.
“Đường lưỡi bò” là
cụm từ được nhắc đến nhiều trong những ngày qua sau khi một bộ phim hoạt hình
công chiếu tại các rạp chiếu phim ở Việt Nam đã để lọt “vài giây” hình ảnh
đường đứt đoạn mang tên “lưỡi bò”.
|
Tham
vọng “nuốt trọn” Biển Đông
Theo
GS. TS. Luật sư Nguyễn Bá Diến, Chủ tịch Viện Nghiên cứu Khoa học Biển và Hải
đảo, vấn đề Biển Đông cũng như tham vọng độc chiếm Biển Đông đã được Trung Quốc
lên chiến lược và “lập trình” từ rất lâu và được phôi thai ngay từ khi thành
lập nhà nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (1949) với tham vọng vươn lên làm bá
chủ thế giới.
Để
đạt được tham vọng này, Trung Quốc phải trở thành cường quốc biển, phải độc
chiếm và thống trị Biển Đông - kho tài nguyên thiên nhiên (hải sản và khoáng
sản, dầu mỏ, khí đốt, băng cháy) giàu có và tuyến hàng hải quan trọng nhất của
thế giới. Vì vậy, ngay trong tuyên bố của mình năm 1958, khi ban hành Luật về
Lãnh hải, Trung Quốc đã ngang nhiên tuyên bố “Trung Quốc có chủ quyền đối với
Tây Sa và Nam Sa” (trên thực tế là quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt
Nam).
Tuy
nhiên, mãi đến năm 2009, Trung Quốc mới chính thức lộ rõ tham vọng độc chiếm
Biển Đông thông qua việc đệ trình lênLiên Hợp Quốc tấm bản đồ “đường 9 đoạn”
(hay còn gọi là đường lưỡi bò). Theo đó, Trung Quốc đưa ra yêu sách chủ quyền
đối với khoảng 2 triệu km2 diện tích biển và 13 km2 diện tích đất trên Biển
Đông, bao gồm cả quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và bãi cạn Scaborough.
Các
nhà quan sát nhận định, đây là bước đi tiếp theo của Trung Quốc nhằm hiện thực
hóa mưu đồ độc chiếm Biển Đông của nước này. Đây cũng là “bàn đạp quan trọng”
để Trung Quốc tiến hành một loạt các hành động cải tạo phi pháp các bãi đá
thành đảo nhân tạo ở Biển Đông và xây dựng trên đó nhiều công trình dân sự và
quân sự quan trọng nhằm “kiểm soát hoàn toàn” một trong những vùng biển quan
trọng nhất thế giới không chỉ về địa chính trị, quân sự mà còn cả thương mại,
hàng hải và hàng không.
Để
bao biện cho hành vi và tham vọng đầy sai trái của mình, Trung Quốc đã nhiều
lần lên tiếng cho rằng, việc cải tạo các bãi đá ở Biển Đông là “hoàn toàn hợp
pháp” vì những bãi đá này nằm trong “đường 9 đoạn” mà Trung Quốc đã đề ra yêu
sách chủ quyền dù yêu sách này không hề được cộng đồng quốc tế công nhận mà
thậm chí còn bị phản đối gay gắt.
Hơn thế nữa, Trung
Quốc còn khẳng định, các công trình mà nước này xây dựng trên các đảo nhân tạo
ở Biển Đông chỉ phục vụ mục đích dân sự như nghiên cứu khoa học, thăm dò địa
chất, tìm kiếm cứu hộ, cứu nạn trên biển dù những hình ảnh vệ tinh do Mỹ cung
cấp cho thấy, Trung Quốc nhiều khả năng đã triển khai các hệ thống pháo phòng
không và hệ thống phòng thủ tầm gần (CIWS) trên tất cả 7 đảo nhân tạo mà nước
này cải tạo phi pháp.
Bộ
Quốc phòng Trung Quốc thậm chí từng công khai tuyên bố: “Việc xây dựng các công
trình quân sự là cần thiết và chủ yếu để phục vụ mục đích phòng ngự và tự vệ.
Đây là hành động hợp pháp”. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Cảnh Sảng
cũng lên tiếng khẳng định, việc nước này xây dựng các công trình và cơ sở phòng
ngự trên các đảo nhân tạo là “điều hoàn toàn bình thường”.
Có
thể nói, việc Trung Quốc bất chấp luật pháp và phản ứng của cộng đồng quốc tế
để hoàn tất bằng được hành động cải tạo đảo phi pháp ở Biển Đông cho thấy, nước
này muốn từng bước khẳng định yêu sách “đường 9 đoạn” phi lý của mình. Thông
qua hành động trên, Trung Quốc muốn chứng tỏ nước này đang kiểm soát thực tế
các khu vực tranh chấp, tạo thuận lợi cho Trung Quốc về dư luận và phần nào về
pháp lý nhằm hợp thức hóa yêu sách “đường 9 đoạn”.
Rào
cản từ phán quyết của PCA
Tuy
nhiên, Trung Quốc không ngờ rằng, yêu sách “đường 9 đoạn” hòng độc chiếm Biển
Đông của mình lại bị cản trở sau khi Philippines kiện nước này lên Tòa Trọng
tài Quốc tế (PCA) trong vụ kiện Biển Đông. Giới quan sát nhận định, khi công
khai yêu sách “đường 9 đoạn” hồi năm 2009, Trung Quốc đã tính đến khả năng bị
kiện ra các cơ quan trọng tài quốc tế, trong đó có PCA.
Dù
vậy, Trung Quốc tự tin “nắm đằng chuôi” khi theo thông lệ, việc kiện ra Tòa
Trọng tài Quốc tế phải có sự chấp thuận của cả hai phía trong khi ngay từ đầu,
Trung Quốc đã khẳng định sẽ không tham gia vụ kiện này và sau đó cũng lên tiếng
bác bỏ phán quyết của Tòa.
Theo TS. Trần Công
Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ, Philippines đã tính toán kỹ lưỡng
và tìm ra một “khe hở” dù rất nhỏ để đi đến thắng lợi cuối cùng trong vụ kiện
này, đó là Philippines kiện về việc Trung Quốc giải thích áp dụng sai quy định
UNCLOS. Điều này xuất phát từ việc Trung Quốc đã đưa ra những quan điểm pháp lý
để bao biện cho những yêu sách chủ quyền phi lý của mình.
Phán
quyết của PCA ngày 12/7/2016 đã bác bỏ tính pháp lý của yêu sách “đường 9 đoạn”
đồng thời lên án các hành vi trái phép của Trung Quốc trong việc cải tạo đảo và
ngăn cản việc thực thi quyền đánh cá trên Biển Đông. Đây được coi là “đòn giáng
mạnh” vào tham vọng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc khi nước này sau đó vấp
phải áp lực rất lớn của cộng đồng quốc tế trong việc cần nghiêm túc thực thi
phán quyết của tòa.
Điều
này đã khiến Trung Quốc buộc phải thay đổi chiến lược của mình. Theo đó, Trung
Quốc đã không còn công khai nhắc đến yêu sách “đường 9 đoạn” trên truyền thông
quốc tế như trước đây. Dù vậy, giới quan sát cảnh báo, Trung Quốc không dễ gì
từ bỏ tham vọng của mình.
Thay
vì thế, việc tuyên truyền về “đường 9 đoạn” và những tuyên bố chủ quyền sai
trái khác của Trung Quốc được nước này thực hiện một cách tinh vi hơn thông qua
các hình thức kín đáo hơn như lồng ghép trong các tác phẩm văn hóa mà nước này
truyền bá ra thế giới.
Mới đây nhất, bộ phim
hoạt hình "Everest - Người tuyết bé nhỏ" do DreamWorks Animation
Studio (Mỹ) và Pearl Studio (Trung Quốc) đồng sản xuất đã bị khán giả phát hiện
có cảnh “đường lưỡi bò” phi pháp của Trung Quốc được cài cắm trong một số cảnh
phim và ngay lập tức bị thu hồi và dừng chiếu ở Việt Nam.
Điều
này cho thấy, Trung Quốc chưa bao giờ từ bỏ tham vọng độc chiếm Biển Đông của
mình. Chính vì thế, các nước khác, dù có có liên quan trực tiếp hay không có
liên quan đến tranh chấp ở Biển Đông vẫn cần phải luôn tỉnh táo trước những
hình thức truyền bá chủ quyền sai trái mới của Trung Quốc cũng như cần lên tiếng
kịp thời để ngăn chặn Trung Quốc đạt được mục đích của mình./.

Nhận xét
Đăng nhận xét