BÀI HỌC LÃNH ĐẠO QUẢN LÝ TỪ CÁCH ỨNG XỬ CỦA BÁC HỒ
![]() |
Có rất
nhiều câu chuyện về phong cách ứng xử của Bác Hồ, chứa đựng những nét văn hóa
đặc sắc, lưu lại cho bao thế hệ người Việt Nam và nhân dân
trên thế giới. Dưới đây chỉ là một vài câu chuyện về cách ứng xử của Bác, để
lại nhiều bài học quý giá cho hoạt động lãnh đạo, quản lý của đội ngũ cán bộ.
|
Câu
chuyện mời Bác cưỡi ngựa: Năm 1950, Bác Hồ đi chiến dịch Biên giới. Anh em cảnh
vệ kiếm được con ngựa, mời Bác cưỡi. Bác bảo: Chúng ta có bảy người, ngựa chỉ
có một con, Bác cưỡi sao tiện. Anh em cố nài Bác: Chúng cháu còn trẻ, Bác đã
nhiều tuổi, đường xa, công việc nhiều xin Bác lên ngựa cho. Bác nói: Các chú
đều khỏe, còn trẻ cả, để đi đường xem các chú có theo kịp Bác không. Anh em
khẩn khoản mãi, không nỡ từ chối, Bác trả lời: Thôi được, các chú cứ mang ngựa
theo để nó đỡ hộ balô, gạo nước và thức ăn. Trên đường đi, ai mệt thì cưỡi. Bác
mệt, Bác cũng sẽ cưỡi.
“Chú
ngã có đau không?”: Vào đầu năm 1954, tiết trời đã sang xuân, nhưng ở Việt Bắc
vẫn còn rét, Bác vẫn làm việc rất khuya. Một lần, đồng chí bảo vệ Bác bị thụt
chân xuống một cái hố tránh máy bay. Đang tìm cách để lên khỏi hố, chợt nghe có
tiếng hỏi: Chú nào ngã đấy? Bác tới rồi luồn tay vào hai nách, vừa kéo, vừa
hỏi: Chú ngã có đau không? Bác sờ khắp người, nắn chân, nắm tay. Bác nói: Chú
ngã thế đau lắm. Chú cứ ngồi xuống đây bóp chân cho đỡ đau. Ngồi xuống! Ngồi
xuống! Thưa Bác, cháu không việc gì ạ. Bác cười hiền hậu và căn dặn: “Bất cứ
làm việc gì chú cũng phải cẩn thận”.
“Bác
có phải vua đâu”: Năm 1961, Bác về thăm xã Vĩnh Thành (Yên Thành, Nghệ An), xã
có phong trào trồng cây tốt. Tại một ngọn đồi, Bác đứng nói chuyện với nhân
dân. Càng gần trưa, nắng càng gắt. Nhìn Bác đứng giữa nắng, ai cũng thấy xót
lòng. Đồng chí Chủ tịch huyện cho tìm mượn được chiếc ô định giương lên che cho
Bác. Bác quay lại hỏi: Thế chú có đủ ô cho tất cả đồng bào không? Thôi cất đi.
Bác có phải là vua đâu.
Thăm
gia đình chị Chín: Tối 30 Tết năm 1962, Bác thăm gia đình chị Chín ở phố Lý
Thái Tổ. Chồng chị mất sớm, để lại ba đứa con nhỏ dại. Chị phải đi làm công
nhật để lấy tiền nuôi con. Gặp Bác, chị Chín khóc nức nở. Bác an ủi: Năm mới
sắp đến, Bác đến thăm thím, sao thím lại khóc? Cố nén xúc động, chị nói: Có bao
giờ... có bao giờ Chủ tịch nước lại tới thăm nhà chúng con…, mà bây giờ mẹ con
chúng con lại được thấy Bác ở nhà. Con cảm động quá! Mừng quá thành ra con khóc
ạ.
Bác
nhìn chị Chín, nhìn các cháu một cách trìu mến và ôn tồn nói: Bác không tới
thăm những người như mẹ con thím, thì còn thăm ai? Rồi Bác đến bên các cháu, âu
yếm xoa đầu và trao quà Tết cho các cháu. Bác hỏi thăm và ân cần dặn dò chị về
việc làm ăn và học hành cho các cháu. Sau Tết, Bác đã chỉ thị cho Ủy ban hành
chính thành phố Hà Nội phải chú ý tạo công ăn việc làm cho những người lao động
gặp nhiều khó khăn như chị Chín.
Bác
đi thăm địa phương: Nhiều lần đi thăm các địa phương, Bác bảo anh em phục vụ
chuẩn bị cơm mang theo, lúc nào thuận tiện thì dừng lại ăn cơm. Xuống thăm các
địa phương là để nắm tình hình thực tế và góp ý, nhắc nhở về các công việc, chứ
không phải xuống dự tiệc tùng, gây tốn kém. Bác còn nói vui: “Để tỉnh chiêu đãi
thì họ cho mình ăn một nhưng sẽ hết cả con bò. Nếu Bác đến thăm 4 tỉnh như vậy
kinh tế sẽ lạm phát”. Có tỉnh nọ mặc dù đã được báo trước là Bác có mang cơm
theo, nhưng vẫn sắm sửa cỗ bàn thịnh soạn. Bác kiên quyết không ăn mà còn phê
bình rất nghiêm khắc.
“Nước
nóng, nước nguội”: Có một đồng chí cán bộ Trung đoàn thường hay quát mắng
chiến sĩ. Một hôm, Bác cho gọi lên Việt Bắc. Trời mùa hè, nắng chang chang, đi
bộ đúng Ngọ nên đồng chí cán bộ vã cả mồ hôi, người như bốc lửa. Trên bàn đặt
hai cốc nước, một cốc nước sôi vừa như mới rót, bốc hơi nghi ngút, còn cốc kia
là nước lạnh. Bác chỉ vào cốc nước nóng nói: Chú uống đi.
Đồng chí cán bộ kêu
lên: Trời! Nắng thế này mà Bác lại cho nước nóng làm sao cháu uống được. Bác
mỉm cười: À ra thế. Thế chú thích uống nước nguội, mát không? Dạ có ạ. Bác
nghiêm nét mặt nói: Nước nóng, cả chú và tôi đều không uống được. Khi chú nóng,
cả chiến sĩ của chú và cả tôi cũng không tiếp thu được. Hòa nhã, điềm đạm cũng
như cốc nước nguội dễ uống, dễ tiếp thu hơn. Hiểu ý Bác, đồng chí cán bộ nhận
lỗi, hứa sẽ sửa chữa.

Nhận xét
Đăng nhận xét