Thói đố kỵ làm bào mòn đạo đức, nhân cách cán bộ, đảng viên
Trong xã hội, khó ai có thể hoàn hảo, hoàn mỹ như những nhân vật
thần tiên trong chuyện cổ tích. Nhưng đã là người cộng sản chân chính thì không
thể không tự giác tu dưỡng, rèn luyện đạo đức cách mạng để ngày càng hoàn thiện
phẩm chất, nhân cách bản thân, qua đó góp phần tác động, lan tỏa những điều
tích cực, tốt đẹp trong cuộc sống, xã hội.
Muốn làm được việc ý nghĩa cao
cả này, mỗi cán bộ, đảng viên rất nên “biết người, biết ta”, biết nâng niu,
trân trọng những giá trị của người khác hơn mình.
Đố kỵ - “con rắn độc” làm mục
ruỗng tâm hồn con người
Nói về những đặc tính của người
Việt xưa thì không thể không nhắc đến tâm lý tiểu nông. Hầu như quanh năm suốt
tháng sống ở nông thôn, gắn bó với bờ tre, ruộng vườn, bãi mía, nương dâu, ít
có điều kiện dịch chuyển, nên người Việt có sự cố kết cộng đồng rất bền chặt.
Tính chất cộng đồng làng xã đã chi phối đến nếp nghĩ, nếp sống của mọi người,
mọi nhà, do đó người Việt ưa thích sự hài hòa, ổn định. Đề cao lối sống tôn
trọng cộng đồng có nhiều yếu tố tích cực, nhưng đó cũng là mầm mống dẫn tới
hành vi suy nghĩ, ứng xử theo kiểu “xấu đều hơn tốt lỏi”, “chết đống hơn sống
mình”, “khôn độc không bằng ngốc đàn”, từ đó nảy sinh tâm lý ganh ghét, đố kỵ
tài năng của người khác, không muốn ai giỏi giang hơn mình.
Ông cha ta đã có nhiều câu tục
ngữ, châm ngôn đề cập đến thói đố kỵ của con người, ở mức độ nhẹ thì tỏ ra ganh
tị theo lối tự mãn: “Xưa nay thế thái nhân tình/ Vợ người thì đẹp, văn mình thì
hay”; ở mức độ nặng hơn thì đâm ra “tức, ghét, đạp”: “Con gà tức nhau tiếng
gáy”; “Trâu buộc ghét trâu ăn”; “Ăn không được thì đạp đổ”;…
Tưởng như thói đố kỵ chỉ tồn tại
trong xã hội tiểu nông thuở trước, nhưng hiện nó không những không mất đi trong
xã hội mà còn len lỏi, luồn lách vào nhận thức, thái độ, hành vi ứng xử của
không ít người, trong đó có cả cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức. Thời
nay, giới trẻ và cư dân mạng gọi những ai mắc bệnh đố kỵ là những kẻ “gato”
(viết tắt của cụm từ “ghen ăn tức ở”) và có câu: “Giàu thì nó ghét, nghèo thì
nó khinh, thông minh thì nó đố kỵ”. Đúc kết từ thực tiễn cuộc sống, Nghị quyết
Trung ương 4, khóa XII đã chỉ rõ một bộ phận cán bộ, đảng viên có thái độ “ganh
ghét, đố kỵ, so bì, tị nạnh, không muốn người khác hơn mình”-một trong những
biểu hiện suy thoái hàng đầu trong 9 biểu hiện suy thoái về đạo đức, lối sống.
Thói đố kỵ của một bộ phận cán
bộ, đảng viên có nhiều biểu hiện tinh vi như: Ai có kết quả, thành tích tốt hơn
mình thì tỏ ra khó chịu, coi đó là “ăn may”, là được “quý nhân phù trợ”; chưa
có thái độ khách quan, công tâm khi nhìn nhận, đánh giá năng lực thực tế, hiệu
quả công việc của đồng chí, đồng đội, đồng nghiệp giỏi hơn mình; thiếu tinh
thần hợp tác với những người năng động, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm vì tập thể…
Thậm chí có cả biểu hiện lôi bè kéo cánh những người “làng nhàng” như mình để
tìm cách cản trở những nhân tố mới, nhân tố tích cực, không muốn cho họ vươn
lên vượt trước mình. Một biểu hiện khác dễ thấy của thói ganh ghét, đố kỵ là
những kẻ hay ngồi lê mách lẻo, thích soi mói, nói xấu sau lưng người khác theo
kiểu “vạch lá tìm sâu”, “chẻ sợi tóc làm tư”, thổi phồng cá tính, cố tật nào đó
của những người tài nhằm lái dư luận đánh giá không đúng bản chất vấn đề. Cá
biệt, có trường hợp người giỏi ở một số tổ chức, cơ quan, đơn vị đã bị “trù dập
hội đồng” bởi những kẻ tiểu nhân không chỉ thừa “chiêu” nịnh bợ, lấy lòng cấp
trên, mà họ còn đủ “trò” ganh ghét, đố kỵ tài năng của đồng nghiệp.
Thói đố kỵ được ví như “con rắn
độc” có thể gặm nhấm khối óc và bào mòn con tim của con người; đồng thời nó
“gieo” bao mầm hại trong tổ chức, cơ quan, đơn vị. Những nơi để cho thói ganh
ghét, đố kỵ tồn tại, lộng hành không những làm nản lòng, nhụt chí, cản trở con
đường phấn đấu của những nhân tố tích cực trong tập thể, mà còn gieo rắc sự
hoài nghi, để ý, soi mói lẫn nhau trong nội bộ, ảnh hưởng tiêu cực đến việc
củng cố, vun đắp tinh thần đoàn kết, thống nhất của cơ quan, đơn vị. Ở mức độ
nặng hơn, những kẻ mắc bệnh đố kỵ có thể lươn lẹo “quy chụp, biến báo” người
tốt thành người bình thường, thậm chí tầm thường; còn những kẻ "làng
nhàng", gian thần, “đầu môi chót lưỡi” dễ được cấp trên ưu ái trong cuộc
sống, công tác. Nếu không khắc phục triệt để tình trạng này thì đây là chính là
một trong những nguy cơ làm xói mòn đạo đức, văn hóa trong bộ máy công quyền.
Nâng tầm bản lĩnh, đạo đức, văn
hóa của cán bộ, đảng viên trong đối nhân xử thế
Triết học mác-xít đã chỉ ra
rằng, con người là tổng hòa các quan hệ xã hội. Trong sự tổng hòa đó, con người
hầu như ai cũng mang đủ những đặc tính hay-dở của môi trường, hoàn cảnh, điều
kiện của xã hội đương thời. Từ cổ chí kim, từ đông sang tây, hầu như thời nào,
xã hội nào, dân tộc nào cũng ít nhiều tồn tại thói đố kỵ khá dai dẳng trong một
bộ phận người dân.
Nói một cách thấu đáo, mỗi con
người, trong đó có cán bộ, đảng viên, hầu như ai cũng ít nhiều có tâm lý nhìn
người khác có điều gì đó chưa bằng mình. Đặc trưng tâm lý “mẹ hát con khen
hay”, “tự yêu mình”, “tự đề cao mình” thật ra không xấu, nhưng cần có giới hạn
nhất định và không bao giờ được phép ảo tưởng về mình. Nếu để một chút ghen tỵ
với người khác không bộc lộ ra thái độ, hành vi, thói quen ứng xử, mà coi đó là
một chất kích thích để tự động viên, nhắc nhở, yêu cầu mình phải phấn đấu tích
cực hơn, rèn luyện tốt hơn, làm việc hiệu quả hơn để không thua chị kém em, để
bằng bạn bằng bè, thì “chút ghen” ấy là vô hại. Ngược lại, nếu để cho lòng ghen
ghét, đố kỵ như một “con ngựa bất kham” mà mình không “cầm cương” nổi thì đấy
lại là điều gây hại cho chính mình, cho người khác, cho tập thể. Một khi cán
bộ, đảng viên để thói ganh ghét, đố kỵ “lên ngôi” trong tư tưởng và hành vi thì
vô hình trung đã bộc lộ sự nhỏ nhen, non kém, bạc nhược, hèn mọn trong nhân
cách, trí tuệ của chính người đó.
Vậy làm sao để cán bộ, đảng viên
"trị" được thói đố kỵ trong lòng mình? Một trong những việc cần làm
là thường xuyên, bền bỉ tu tâm tích đức; rèn luyện bản lĩnh ngày càng chỉn chu,
chín chắn; sống chân thành, trung thực, cởi mở với chính mình, với người khác,
với tập thể; không để cho những tư tưởng bon chen, ghen ghét người khác len lỏi
vào đầu óc khiến mình rơi vào tâm trạng “ăn không ngon, ngủ không yên” vì không
bằng họ. Cần biết khiêm nhường lắng nghe, từ tốn học hỏi cái hay, cái tốt, cái
mới của người khác mà mình chưa có; biết chia sẻ, động viên kịp thời với kết
quả, thành tích nổi bật của đồng chí, đồng đội; biết nâng niu những việc đồng
nghiệp đã làm tốt, đã cống hiến cho tập thể; biết trân trọng, khuyến khích
những ý tưởng, hiến kế, giải pháp, sáng chế, phát minh mà người khác nỗ lực tạo
ra,… Đó là tình cảm cao thượng, tinh thần quang minh chính đại trong đối nhân
xử thế của cán bộ, đảng viên và cũng là một cách để phòng ngừa, ngăn chặn thói
đố kỵ trong mỗi con người.
Ở chiều sâu hơn, mỗi tổ chức, cơ
quan, đơn vị cần quan tâm chăm lo xây dựng bầu không khí thật sự đoàn kết, dân
chủ, nhân văn, mọi người tin tưởng, động viên, giúp đỡ nhau cùng hoàn thành tốt
nhiệm vụ, cùng phấn đấu tiến bộ, trưởng thành. Bởi thực tế cho thấy, thói đố kỵ
có lúc không hẳn xuất phát từ sự ích kỷ, hẹp hòi của người cán bộ, đảng viên,
mà đôi khi nó trỗi dậy từ trong tập thể thiếu đoàn kết, dân chủ, lãnh đạo không
công tâm, nhân viên không trung thực, thấy đúng không dám bảo vệ, thấy sai thì
e ngại đấu tranh, cái tốt không được cổ vũ kịp thời, cái sai không được ngăn
chặn triệt để, từ đó mọi người nhìn nhau bằng con mắt hoài nghi, ứng xử với
nhau thiếu chân tình, độ lượng. Do đó, chú trọng xây dựng văn hóa công sở thật
sự lành mạnh, kết hợp hài hòa giữa phát huy dân chủ đi đôi với giữ nghiêm kỷ
cương, kỷ luật và giữ gìn tình thương yêu đồng chí là một cách góp phần phòng
ngừa, ngăn chặn thói ganh ghét, đố kỵ trong nội bộ.
Nói về mặt trái của thói đố kỵ
đối với con người, đại văn hào người Pháp Honoré de Balzac (1799-1850) từng nhấn
mạnh: “Người có tính ganh tỵ khổ sở hơn bất cứ một người bất hạnh nào. Bởi vì
hạnh phúc của người khác càng lớn bao nhiêu thì nỗi bất hạnh trong anh ta càng
nhân lên bấy nhiêu”. Cũng có câu châm ngôn: “Trái tim lành mạnh là sức sống của
thân thể, nhưng lòng ghen tỵ là ung thư ăn mục tới xương”. Hàm ý câu đó nhắc
nhở người ta hãy biết nuôi dưỡng, giữ gìn trái tim luôn vẹn toàn, tâm hồn trong
sáng để tinh thần được thanh thản, thảnh thơi; đừng để cho sự ganh ghét, đố kỵ
như một “ung nhọt” có thể hủy hoại đạo đức, nhân cách của chính mình.
Nhận xét
Đăng nhận xét