Luận điệu kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan
Việt Nam là quốc gia đa dân tộc, với 54 tộc người
sinh sống đan xen trên khắp cả nước. Quá trình dựng nước gắn liền với lịch sử
các cuộc chiến chống quân xâm lược phương Bắc, đồng thời là quá trình không ngừng
mở rộng bờ cõi về phương Nam. Cũng giống như trường hợp nước Mỹ xâm chiếm, sáp
nhập một phần lãnh thổ của Mexico để thành lập bang Texas (Mỹ) ngày nay. Đây là
điều hoàn toàn bình thường trong thời kỳ phong kiến, vì thời đó chưa có luật lệ
chung thống nhất, cấm các quốc gia mạnh không được xâm chiếm, sáp nhập các quốc
gia yếu hơn.
Gây thù
hằn dân tộc, lôi kéo, kích động ly khai là âm mưu, thủ đoạn xuyên suốt, nhất
quán của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch chống phá cách mạng Việt
Nam. Đây là âm mưu, thủ đoạn vô cùng thâm độc, xảo quyệt, cần phải vạch trần và
lên án. Sở dĩ khẳng định như vậy, bởi vì vấn đề dân tộc chính là “ngòi nổ” của
chiến lược “diễn biến hòa bình” chống phá cách mạng Việt Nam của chủ nghĩa đế
quốc và các thế lực thù địch. Trước đây, bằng chính sách thâm độc “chia để
trị”, thực dân Pháp đã chia nước ta thành 3 kỳ Bắc - Trung - Nam nhằm chia cắt
vĩnh viễn Việt Nam. Chúng ngang nhiên thừa nhận sự tồn tại của cái gọi là “vua
Mèo”, “vua Thái” ở vùng Tây Bắc. Do đó, lịch sử thời Pháp thuộc, nước ta từng
chứng kiến sự tồn tại của các ông “vua” không ngai như “vua” Thái Đèo Văn Long
(1887-1975), cai quản 12 xứ Thái ở Mường Tè (Lai Châu); “vua” Mèo Vương Chính
Đức (1865-1947), cai quản vùng Quản Bạ, Yên Minh, Mèo Vạc, Đồng Văn (Hà Giang).
Hay thời Mỹ xâm lăng là chế độ Việt Nam Cộng hòa.
Ngày nay,
lợi dụng vấn đề đó, các thế lực thù địch tiếp tục kích động nhân dân yêu sách
thành lập nhà nước riêng của mình như “Vương quốc Mông độc lập” ở vùng Tây Bắc,
“Nhà nước Degar tự trị” ở Tây Nguyên và “Vương quốc Kh’mer Crom” ở Tây Nam bộ.
Đây là âm mưu vô cùng thâm độc, tinh vi, xảo quyệt vì các vùng đất nêu trên
từng thuộc về các quốc gia phong kiến khác nhau, có nền văn hóa và phong tục
tập quán riêng biệt. Chính điều này đã bị các thế lực thù địch sử dụng làm
“ngòi nổ” cho các cuộc gây rối, bạo loạn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến an ninh quốc
gia và trật tự an toàn xã hội thời gian qua. Điển hình như vụ việc ở Tây Nguyên
các năm 2001, 2004 do K’Sorkok, “tổng thống” tự xưng của “Nhà nước Degar tự
trị” cầm đầu, dưới sự giật dây của các thế lực thù địch phản động trong và
ngoài nước.
Các thế
lực thù địch cũng triệt để lợi dụng trào lưu “chủ nghĩa dân túy” đã và đang
diễn ra mạnh mẽ trên thế giới gần đây để kích động, lôi kéo, xúi giục một bộ
phận nhân dân nhẹ dạ, cả tin, kém hiểu biết đề cao chủ nghĩa dân tộc cực đoan
nhằm gây rối, bạo loạn, đòi thành lập các “nhà nước tự trị” của riêng mình.
Chúng hoàn toàn “đánh lận con đen”, “tát bùn sang ao” khi cố tình đánh đồng
giữa “chủ nghĩa dân túy” với chủ nghĩa dân tộc cực đoan. Trong khi “chủ nghĩa
dân túy” đề cao quyền lợi, lợi ích của quốc gia mình, coi quyền lợi của quốc
gia mình là trên hết, trước hết, đặt lợi ích của nước mình lên trên lợi ích của
nước khác; còn chủ nghĩa dân tộc cực đoan mà bọn chúng gieo rắc trong nhân dân,
trong đồng bào một số dân tộc ít người ở nước ta chính là thái độ phân biệt
chủng tộc, miệt thị dân tộc, chia rẽ đoàn kết dân tộc giữa tộc người Kinh với
các tộc người còn lại...
Truyền
thống hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc ta gắn liền với tinh thần
đoàn kết, chung vai sát cánh bên nhau chống ngoại xâm, bảo vệ Tổ quốc, xây dựng
đất nước của chung các dân tộc, không phân biệt người Kinh hay Mường, H’Mông
hay Châu Mạ, Thổ hay Khơme,...; không phân biệt đồng bào miền xuôi hay miền
ngược. Lịch sử chống ngoại xâm của các triều đại phong kiến Đinh, Lý, Trần, Lê
trước kia hay chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ gần đây đều có sự đóng góp hết
sức to lớn của đồng bào các dân tộc thiểu số. Mặt khác, cộng đồng 54 dân tộc
Việt Nam không phải được hình thành một lúc trong lịch sử, mà gắn liền với cuộc
di cư của các tộc người từ các quốc gia khác tới, như một số dân tộc vùng Tây
Bắc ngày nay có nguồn gốc từ Trung Quốc, di cư sang nước ta cách đây trên 300
năm, cuối đời nhà Minh, đầu đời nhà Mãn Thanh. Trong khi các dân tộc có nguồn
gốc nước ngoài đều chung nguyện vọng định cư lâu dài trên đất nước ta, hòa mình
vào dòng chảy của lịch sử dân tộc, thì chủ nghĩa đế quốc và thế lực thù địch
lại ra sức lôi kéo, kích động tư tưởng ly khai ở Việt Nam. Đây là hành động
phản động, chống phá hết sức nguy hiểm, cần phải lên án, đấu tranh loại bỏ.
Khoản 1,
Điều 1, Hiến chương Liên hợp quốc quy định: “...cấm mọi hành vi xâm lược và phá
hoại hòa bình khác”; Khoản 7, Điều 1 viết: “Hiến chương này hoàn toàn không cho
phép Liên hợp quốc được can thiệp vào những công việc thực chất thuộc thẩm
quyền nội bộ của bất cứ quốc gia nào, và không đòi hỏi các thành viên của Liên
hợp quốc phải đưa những công việc loại này ra giải quyết theo quy định của Hiến
chương”. Còn Điều 20 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị (năm
1966) đã chỉ rõ: “Mọi chủ trương gây hằn thù dân tộc, chủng tộc hoặc tôn giáo
để kích động sự phân biệt đối xử về chủng tộc, sự thù địch, hoặc bạo lực đều
phải bị pháp luật nghiêm cấm”.
Và trong khi một mặt ra sức kêu
gọi, lôi kéo, gây thù hằn dân tộc, kích động xu hướng ly khai ở Việt Nam, mặt
khác chúng lại thẳng tay đàn áp, trấn áp các tư tưởng và hành động đòi ly khai
ở nước mình bằng mọi giá, kể cả điều cảnh sát vũ trang đàn áp lực lượng đối lập
đòi ly khai ở Catalonia (Tây Ban Nha), xứ Wales, Scotland (Liên hiệp Anh). Vì
vậy, kêu gọi, cổ vũ, kích động ly khai ở Việt Nam, trong khi đàn áp, nghiêm cấm
ly khai ở nước mình là việc làm vô cùng phi lý, lộ rõ bản chất phản động của
chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch. Tóm lại, khơi dậy chủ nghĩa dân tộc
cực đoan; lôi kéo, kích động đòi ly khai, thành lập “quốc gia tự trị” ở Việt
Nam là âm mưu, hành động của thế lực thù địch, nhằm mục đích chia rẽ khối đại
đoàn kết, gây thù hằn dân tộc, từ đó tạo ra các điểm nóng, các “ngòi nổ” dẫn
đến mất an ninh quốc gia, tạo cớ hòng đưa lực lượng bên ngoài vào can thiệp,
lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Nhận xét
Đăng nhận xét