Một sự xét lại lịch sử trắng trợn
Trong
thời gian gần đây, đặc biệt là sau khi cuộc họp thượng đỉnh liên Triều kết thúc
thành công mở ra nhiều cơ hội tốt đẹp cho việc xây dựng một nền hòa bình lâu
dài trên bán đảo Triều Tiên, ở đâu đó trên một số trang mạng đưa ra một số quan
điểm như: không cần phải chiến tranh giải phóng mà nước Đức vẫn thống
nhất, Hàn Quốc vẫn trở thành con rồng Châu Á và bán đảo Triều Tiên vẫn có thể
thống nhất, thịnh vượng … và như vậy, việc Đảng Cộng Sản Việt Nam và chủ tịch
Hồ Chí Minh tiến hành chiến tranh giải phóng miền Nam là vô nghĩa, không cần
thiết là ngụy biện cho sự hiếu chiến của chủ nghĩa cộng sản… Đây là
quan điểm xét lại lịch sử hết sức nguy hiểm nhằm phủ nhận vai trò cũng như công
lao của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tuy nhiên không phải ai cũng tỉnh táo để
nhận ra sự ngụy biện, xét lại lịch sử đó, đặc biệt là giới trẻ được sinh ra và
trường thành trong hòa bình.
Cần
phải khẳng định rằng: Đảng cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo
nhân dân ta chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ xâm lược giải phóng dân tộc, thống
nhất đất nước là lựa chọn đúng đắn của lịch sử, hoàn toàn phù hợp quy luật
“dựng nước đi đôi với giữ nước”, với truyền thống yêu nước đã trở thành “chủ
nghĩa yêu nước” vô cùng quý báu của dân tộc; đó là sự lựa chọn và gửi gắm niềm tin
của hết thảy đồng bào, mọi người dân Việt Nam yêu nước. Nếu không có những yếu
tố “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” đó thì mấy trăm ngàn thậm trí mấy triệu Đảng
viên, một Hồ Chí Minh hay mười Hồ Chí Minh cũng không thể làm được những điều
phi thường ấy.
Trong
lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam chưa bao giờ biết khuất phục
các thế lực ngoại bang, dù họ có sức mạnh tới đâu. Vì vậy mà mấy nghìn năm lịch
sử, dù phải sống bên cạnh một hàng xóm luôn có tư tưởng nước lớn, tiến hành
hàng chục cuộc chiến tranh xâm lược hòng khuất phục, đồng hóa dân tộc ta, xóa
sổ đất nước ta nhưng chúng ta vẫn giữ được độc lập dân tộc, tự khẳng định mình
và không ngừng vươn lên mạnh mẽ.
Ngay
khi thực dân Pháp nổ phát súng đầu tiên xâm lược, nhân dân Việt Nam đã nhất tề
đứng lên chống giặc, giữ nước. Hàng chục cuộc khởi nghĩa, phong trào yêu nước
nổ ra nhưng đều thất bại. Nguyên nhân thất bại thì có nhiều, nhưng tựu chung
lại là do chưa đáp ứng được yêu cầu, nguyện vọng chân chính của nhân dân. Đảng
cộng sản Việt Nam ra đời cũng không nằm ngoài quy luật đấu tranh đó. Do vậy,
với quan điểm bạo lực cách mạng để giải phóng dân tộc của Đảng và Chủ tịch Hồ
Chí Minh và đã thực hiện được nguyện vọng đó, tiếp tục khẳng định truyền thống
“kiên cường, bất khuất” đó không thể nói là hiếu chiến, hay thích bạo lực.
Giả sử nếu tiếp tục các phong trào khác nổ ra mà vẫn không dành được
thắng lợi thì có lẽ sự tổn thất và đổ máu còn gấp nhiều lần.
Chúng
ta lên nhớ rằng, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn tìm mọi cách tránh phải đổ máu mà
vẫn giữ được hòa bình, nhưng điều đó là không thể, vì kẻ thù luôn muốn dân tộc
ta mãi phải chịu kiếp nô lệ, và chính nhân dân đã lựa chọn con đường chiến
tranh để giữ độc lập và Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ là những người thay mặt
nhân dân thực hiện mà thôi. Sau Cách mạng Tháng 8 thành công, Chủ tịch Hồ Chí
Minh đã nhiều lần tìm cách hòa hoãn với Pháp và Tưởng, lần lượt ký Hiệp định sơ
bộ 6/3/1946 và Hòa ước Việt – Pháp 14/9/1946 chấp nhận nhượng bộ của Việt Nam
đối với Pháp để đổi lấy nền hòa bình. Nhân dân cho rằng Hồ Chí Minh bán nước
cho Pháp nên tổ chức xuống đường tuần hành, biểu tình phản đối. Và chỉ khi bằng
mọi phương kế không thể có được hòa bình thì Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh
mới quyết định tiến hành kháng chiến. Tiến hành kháng chiến là bắt buộc và không
còn con đường nào khác và cũng hoàn toàn phù hợp với nguyện vọng của nhân dân
cả nước lúc bấy giờ để bảo vệ nền độc lập của dân tộc.
Cuộc
kháng chiến chống Mỹ cứu nước cũng là một cuộc chiến bắt buộc, không còn con
đường nào khác. Ngay sau khi khai sinh nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, Chủ tịch
Hồ Chí Minh đã 8 lần viết thư gửi tới Tổng thống Hoa Kỳ để thiết lập quan hệ
ngoại giao để có một nền hòa bình vững chắc nhưng Hoa Kỳ đã không chấp nhận mà
còn giúp Pháp tái chiếm Việt Nam. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, chúng ta đã
chủ động yêu cầu đàm phán với Pháp để thiết lập lại nền hòa bình ở Đông Dương,
chấp nhận đình chiến, đợi ngày tổng tuyển cử thống nhất đất nước. Nhưng cũng
chính Hoa Kỳ đã dựng nên một chính quyền ngụy ở miền Nam ngăn cản cuộc tổng tuyển
cử trên cả nước hòng chia cắt lâu dài đất nước ta. Nhân dân hai miền Nam –Bắc
đã đẩy mạnh đấu tranh chính trị yêu cầu thực hiện tổng tuyển cử nhưng đã bất
thành và đồng bào miền Nam còn bị chính quyền Diệm đàn áp dã man với luật 10/59
“giết nhầm còn hơn bỏ sót”. Với truyền thống không chịu khuất phục trước mọi kẻ
thù, nhân dân ta đã một lần nữa chấp nhận đổ máu, chấp nhận hy sinh để giành
cho được độc lập, thống nhất đất nước. Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo
cuộc kháng chiến là bất khả kháng, không còn con đường nào khác.
Như
vậy, có thể thấy, Đảng cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn muốn hòa
bình và dùng mọi phương thức để giữ vững nền hòa bình đó, chỉ khi mọi phương
thức phi bạo lực bất thành, kẻ thù một lòng muốn xâm lược nước ta, chúng ta
không còn con đường nào khác phải đứng lên đấu tranh. Vì vậy, mọi luận điệu nói
Đảng cộng sản Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh hiếu chiến, rằng cuộc kháng chiến
chống Pháp, chống Mỹ cứu nước là vô nghĩa…. Hoàn toàn là những luận điệu xuyên
tạc lịch sử, bóp méo sự thật nhằm hạ bệ tư tưởng Hồ Chí Minh, phủ nhận thành
quả cũng như vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.
- Thiện Tâm -
Nhận xét
Đăng nhận xét