CHỦ ĐỘNG NHẬN DIỆN VÀ ĐẤU TRANH VỚI ÂM MƯU LỢI DỤNG VẤN ĐỀ TÔN GIÁO CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH
CHỦ ĐỘNG NHẬN DIỆN VÀ ĐẤU TRANH VỚI ÂM MƯU
LỢI DỤNG VẤN ĐỀ TÔN GIÁO CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH
-Nguyễn Văn Duẩn-6A-3
Lợi dụng các vấn đề về dân
tộc, tôn giáo là âm mưu xảo quyệt của các thế lực thù địch nhằm chống phá khối
đại đoàn kết toàn dân tộc, đoàn kết tôn giáo và sự nghiệp cách mạng của Đảng và
nhân dân ta. Vì vậy, chủ động nhận diện và đấu tranh có hiệu quả với âm mưu này
là rất quan trọng, cấp thiết trong tình hình hiện nay.
Việt Nam là quốc gia đa dân
tộc, tôn giáo, với 54 dân tộc anh em cùng sinh sống; có 06 tôn giáo lớn (Phật
giáo, Công giáo, Tin lành, Hồi giáo, Cao Đài, Hòa Hảo), với khoảng hơn 20 triệu
tín đồ và nhiều tôn giáo nhỏ khác. Nhìn chung, các tôn giáo và các dân tộc sống
đoàn kết, hòa thuận, tôn trọng, giúp đỡ nhau cùng tồn tại và phát triển. Sự
phân bố đan xen giữa các dân tộc, tôn giáo trên các địa bàn tạo nên sự giao
lưu, trao đổi, hòa nhập về kinh tế, văn hóa, xã hội, làm phong phú thêm truyền
thống, bản sắc văn hóa dân tộc thống nhất trong sự đa dạng của bản sắc văn hóa
Việt Nam.
Do hoàn cảnh lịch sử và điều
kiện địa lý nên cộng đồng các dân tộc Việt Nam có trình độ phát triển không đều
về kinh tế, văn hóa, xã hội; đời sống dân trí và các hoạt động xã hội giữa nông
thôn với thành thị, miền xuôi và miền núi còn có sự chênh lệch. Đặc biệt, các
cộng đồng dân tộc thiểu số sống ở vùng sâu, vùng núi cao, điều kiện phát triển
kinh tế - xã hội gặp nhiều khó khăn. Đây là cơ hội, là “mảnh đất màu mỡ” để các
thế lực thù địch lợi dụng chống phá. Hiện nay, âm mưu của chúng thường là lợi
dụng những sơ hở, thiếu sót trong thực hiện chính sách dân tộc, tôn giáo để gây
mâu thuẫn, tạo cớ can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Trong đó, chúng
tích cực truyền bá tư tưởng phản động, kích động ly khai dân tộc, gây chia rẽ
đồng bào các dân tộc, mua chuộc, lôi kéo những phần tử xấu trong đồng bào dân
tộc thiểu số để chống phá, tập trung vào các địa bàn chiến lược, như: Tây Bắc,
Tây Nguyên, Tây Nam Bộ. Chúng tổ chức, tập hợp lực lượng phản động, xây dựng cơ
sở tạo sự chống đối trong nội bộ các dân tộc, gây nên một số cuộc bạo loạn mang
tính chất chính trị, hòng tạo cớ để các thế lực bên ngoài can thiệp, gây mất ổn
định chính trị đất nước. Các thế lực thù địch còn lợi dụng trình độ dân trí
thấp, sự hạn chế về nhận thức cũng như phong tục, tập quán của đồng bào ở một
số vùng để truyền đạo trái pháp luật, khôi phục tập tục lạc hậu, ảnh hưởng xấu
đến đời sống nhân dân, gây khó khăn cho cấp ủy, chính quyền địa phương trong
việc triển khai thực hiện các chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách, pháp
luật của Nhà nước.
Bên cạnh đó, lợi dụng đời
sống của đồng bào dân tộc, tôn giáo còn khó khăn, sự thoái hóa, biến chất, quan
liêu, tham nhũng của một bộ phận cán bộ, đảng viên, chúng tuyên truyền, xuyên
tạc đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, phủ
nhận thành tựu công cuộc đổi mới và sự khởi sắc của vùng đồng bào dân tộc, miền
núi, vùng đông đồng bào có đạo sinh sống, nhằm làm cho nhân dân mất niềm tin
vào Đảng, chính quyền, chế độ xã hội chủ nghĩa. Thủ đoạn hoạt động chính của
chúng là tung tin thất thiệt, xuyên tạc, vu cáo Đảng, Nhà nước ta không tôn
trọng tự do tín ngưỡng, tôn giáo, phân biệt đối xử với đồng bào dân tộc thiểu
số. Chúng ra sức dụ dỗ, lôi kéo các đối tượng có hận thù với cách mạng, các
phần tử bất mãn, cơ hội chính trị để tạo dựng ngọn cờ, tập hợp lực lượng chống
đối. Đồng thời, mua chuộc, lôi kéo, ép buộc đồng bào các dân tộc, tôn giáo
chống đối chính quyền, vượt biên trái phép, gây mất ổn định chính trị - xã hội,
tạo các “điểm nóng” để vu khống Việt Nam đàn áp đồng bào dân tộc thiểu số, đàn áp
tôn giáo, vi phạm dân chủ, nhân quyền, nhằm chia rẽ dân tộc, chia rẽ khối đại
đoàn kết toàn dân.
Gần đây, các thế lực thù
địch và phần tử dân tộc cực đoan, nhất là một bộ phận trong cộng đồng dân tộc
thiểu số Việt Nam sống lưu vong ở nước ngoài lợi dụng bản Tuyên ngôn về quyền
của người bản địa của Liên hợp quốc 2007 mà Nhà nước ta đã tham gia, ráo riết
kích động đồng bào các dân tộc thiểu số trong nước đứng lên đòi quyền dân tộc
tự quyết, đòi thành lập “Nhà nước Khmer Krôm”; “Nhà nước Tin lành Đề-ga”, “Vương
quốc Chămpa”, “Vương quốc Mông”, hướng tới ly khai, tự trị, độc lập. Chúng tìm
mọi cách để xây dựng, nuôi dưỡng các tổ chức phản động người Việt Nam ở nước
ngoài; tập hợp, tài trợ, chỉ đạo lực lượng phản động trong các dân tộc, các tôn
giáo ở trong nước hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam, như: truyền đạo trái
phép để “tôn giáo hóa” các vùng dân tộc, lôi kéo, tranh giành đồng bào dân tộc,
gây đối trọng với cấp ủy, chính quyền địa phương. Lợi dụng các phương tiện
truyền thông, mạng in-tơ-net để liên lạc, truyền bá, kích động tư tưởng dân tộc
hẹp hòi; chia rẽ dân tộc đa số với dân tộc thiểu số và giữa các dân tộc thiểu
số với nhau, giữa đồng bào theo tôn giáo với không theo tôn giáo và theo các
tôn giáo khác nhau, hòng làm suy yếu khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Không
những thế, chúng còn kích động các dân tộc thiểu số, tín đồ, chức sắc các tôn
giáo chống lại chính sách dân tộc, tôn giáo của Đảng, Nhà nước; đối lập các dân
tộc, các tôn giáo với sự lãnh đạo của Đảng, vô hiệu hóa sự quản lý của Nhà nước
đối với các lĩnh vực đời sống xã hội, gây mất ổn định chính trị - xã hội, nhất
là vùng dân tộc, tôn giáo.
Từ tình hình trên, việc chủ
động đấu tranh với âm mưu của các thế lực thù địch lợi dụng vấn đề dân tộc, tôn
giáo là nhiệm vụ cấp thiết, cần được tiến hành đồng bộ bằng nhiều giải pháp,
trong đó tập trung vào một số giải pháp chủ yếu sau:
Thứ nhất, tăng cường công tác
tuyên truyền, giáo dục, quán triệt quan điểm, chính sách dân tộc, tôn giáo của
Đảng, Nhà nước.
Tập trung phổ biến sâu rộng đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và pháp
luật của Nhà nước đối với toàn dân, nhất là chính sách phát triển kinh tế - xã
hội, chính sách dân tộc, tôn giáo đối với đồng bào các dân tộc, các tôn giáo.
Đảng ta đã khẳng định: “Thực hiện nhất quán chính sách tôn trọng và bảo đảm
quyền tự do tín ngưỡng, theo hoặc không theo tôn giáo của công dân, quyền sinh
hoạt tôn giáo bình thường theo pháp luật. Đoàn kết đồng bào theo tôn giáo khác
nhau, đồng bào theo tôn giáo và đồng bào không theo tôn giáo. Đấu tranh ngăn
chặn các hành vi lợi dụng các vấn đề dân tộc, tín ngưỡng, tôn giáo để hoạt động
trái pháp luật, kích động chia rẽ nhân dân, chia rẽ các dân tộc, tôn giáo, làm
phương hại đến lợi ích chung của đất nước”1. Đồng thời, tuyên
truyền, giáo dục để đồng bào hiểu rõ âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch
lợi dụng vấn đề dân tộc, tôn giáo chống phá cách mạng Việt Nam và để đồng bào
nhận thức đúng, đề cao cảnh giác, không nghe theo kẻ xấu, không bị lợi dụng,
thực hiện đầy đủ nghĩa vụ công dân, thực hiện đúng chính sách, pháp luật về dân
tộc, tôn giáo.
Nội dung tuyên truyền, giáo dục phải mang
tính toàn diện, tổng hợp, tập trung vào phổ biến sâu rộng các chủ trương, chính
sách phát triển kinh tế - xã hội vùng dân tộc, tôn giáo, chính sách dân tộc,
tôn giáo cho đồng bào các dân tộc, các tôn giáo. Phổ biến pháp luật và giáo dục
ý thức chấp hành pháp luật của Nhà nước, khơi dậy lòng tự tôn, tự hào dân tộc,
truyền thống đoàn kết giữa các dân tộc, tôn giáo trong sự nghiệp xây dựng và
bảo vệ Tổ quốc.
Thứ hai, không ngừng xây dựng, củng
cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, giữ vững ổn định chính trị - xã hội. Đây là một trong
những giải pháp quan trọng nhằm tăng nội lực, tạo sức đề kháng trước mọi âm
mưu, thủ đoạn nham hiểm của kẻ thù. Cần tuân thủ những vấn đề có tính nguyên
tắc trong xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc theo quan điểm của Đảng và tư
tưởng Hồ Chí Minh: xây dựng khối đại đoàn kết toàn dân phải dựa trên nền tảng
khối liên minh công - nông - trí thức dưới sự lãnh đạo của Đảng; thực hiện đại
đoàn kết phải rộng rãi, lâu dài; mở rộng, da dạng hóa các hình thức tập hợp
nhân dân, nâng cao vai trò của Mặt trận Tổ quốc và các đoàn thể nhân dân; kiên
quyết đấu tranh loại trừ nguy cơ phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Thực
hiện bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng, giúp đỡ nhau giữa các dân tộc, tôn giáo;
chống kì thị, chia rẽ dân tộc, tôn giáo, chống tư tưởng dân tộc lớn, dân tộc
hẹp hòi, dân tộc cực đoan, tự ti hoặc mặc cảm dân tộc, tôn giáo. Chủ động giữ
vững an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội ở các vùng dân tộc, tôn giáo, bảo
vệ chủ quyền an ninh quốc gia. Thực hiện nghiêm túc quan điểm mà Đại hội XII
của Đảng đã nêu: “Đại đoàn kết toàn dân tộc là đường lối
chiến lược của cách mạng Việt Nam,… tôn trọng những điểm khác biệt không trái
với lợi ích chung của quốc gia - dân tộc; đề cao tinh thần dân tộc”2.
Thứ ba, đẩy nhanh phát triển kinh
tế - xã hội, thường xuyên chăm lo đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân,
nhất là đồng bào dân tộc, tôn giáo. Đẩy nhanh tiến độ và hiệu quả các chương
trình, dự án an sinh xã hội; ưu tiên phát triển kinh tế - xã hội miền núi, vùng
dân tộc, vùng tôn giáo, tạo mọi điều kiện để đồng bào các dân tộc, các tôn giáo
nhanh chóng xóa đói giảm nghèo, tiếp cận các dịch vụ chăm sóc sức khỏe, nhất là
đối tượng người cao tuổi, trẻ em và phụ nữ vùng sâu, vùng xa; tích cực phổ cập
giáo dục phổ thông, nâng cao dân trí, không để “tái mù” và xảy ra tình trạng
“bản trắng” ở vùng sâu, vùng xa. Chăm lo đời sống tinh thần của đồng bào dân
tộc thiểu số, đồng bào có đạo; tạo điều kiện thuận lợi để đồng bào các dân tộc
thiểu số, đồng bào có đạo tổ chức các lễ hội truyền thống và các hoạt động văn
hóa - thể thao, bảo tồn, phát huy các giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể
mang đậm bản sắc dân tộc. Đây cũng là một trong những giải pháp quan trọng, có
ý nghĩa nền tảng để vô hiệu hóa các âm mưu, thủ đoạn chống phá của các thế lực
thù địch, vì xét đến cùng khi đời sống vật chất, tinh thần được nâng cao, đồng
bào sẽ đoàn kết, tin tưởng vào chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, thực
hiện tốt quyền lợi, nghĩa vụ công dân thì không kẻ thù nào có thể lợi dụng vấn
đề dân tộc, tôn giáo để chống phá.
Thứ tư, nâng cao hiệu quả
hoạt động của hệ thống chính trị ở cơ sở. Thường xuyên chăm lo xây dựng, củng cố,
kiện toàn đội ngũ cán bộ các cấp, các ngành, đoàn thể; chú trọng nâng cao phẩm
chất đạo đức và năng lực chuyên môn của đội ngũ cán bộ chuyên trách về công tác
dân tộc, tôn giáo ở địa phương. Thực hiện chính sách ưu tiên trong công tác đào
tạo, bồi dưỡng, sử dụng đội ngũ cán bộ, nhất là cán bộ người dân tộc thiểu số,
tôn giáo. Đổi mới công tác dân vận ở vùng dân tộc, tôn giáo theo phương
châm: chân thành, tích cực, thận trọng, kiên trì, vững chắc; sử
dụng những phương pháp phù hợp với đặc thù từng dân tộc, từng tôn giáo.
Thứ năm, chủ động đấu tranh trên
mặt trận chính trị, tư tưởng, làm thất bại mọi âm mưu, thủ đoạn lợi dụng vấn đề
dân tộc, tôn giáo chống phá cách mạng của các thế lực thù địch; kịp thời giải quyết tốt
các “điểm nóng” liên quan đến vấn đề dân tộc, tôn giáo. Chủ động nắm chắc tình
hình, kịp thời phát hiện, dập tắt mọi âm mưu, hành động lợi dụng vấn đề dân
tộc, tôn giáo, kích động lôi kéo đồng bào gây rối, bạo loạn. Cần thường xuyên
vạch trần bộ mặt phản động của các thế lực thù địch, phản động để nhân dân nhận
rõ và không bị lừa bịp. Đồng thời, vận động, bảo vệ đồng bào các dân tộc, tôn
giáo để đồng bào tự vạch mặt những thủ đoạn xảo trá của chúng. Phát huy vai trò
của các phương tiện thông tin đại chúng trong cuộc đấu tranh này. Khi xuất hiện
“điểm nóng”, cần tìm rõ nguyên nhân, có biện pháp giải quyết kịp thời, không để
lan rộng, không để kẻ thù lấy cớ can thiệp; xử lý nghiêm minh theo pháp luật
những kẻ cầm đầu, ngoan cố chống phá cách mạng. Đồng thời, kiên trì thuyết
phục, vận động những người nhẹ dạ, cả tin nghe theo kẻ xấu quay về với cộng
đồng; đối xử khoan hồng, độ lượng, bình đẳng với những người lầm lỗi đã ăn năn,
hối cải, phục thiện.
Vấn đề dân tộc, tôn giáo là rất quan trọng,
nhưng cũng rất nhạy cảm, dễ bị các thế lực thù địch lợi dụng để chống phá, nhằm
mưu đồ chuyển hóa chế độ xã hội chủ nghĩa, xóa vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam đối với toàn xã hội. Thực hiện tốt các giải pháp nêu trên sẽ góp
phần làm thất bại chiến lược “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch
trong bất cứ điều kiện, hoàn cảnh nào.
Nhận xét
Đăng nhận xét